Hồi ức không quên về mùa xuân đại thắng của người lính Biệt động Tây Đô
14:38 - 30/04/2019

(TGCT) Cách đây 44 năm (ngày 30/4/1975), lịch sử dân tộc đã in một mốc son chói lọi khi lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, báo hiệu chiến dịch thắng lợi vẻ vang, miền Nam giải phóng, thống nhất đất nước. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức hào hùng của dân tộc, xúc cảm về ngày vui đại thắng của những người lính hỏa cảm ở vùng đất Tây Đô cho đến nay vẫn còn nguyên vẹn.

Đại tá Võ Tấn Dũng (bên trái), nguyên Đại đội trưởng kiêm Chính trị viên
Đại đội Biệt động 824 - Tiểu đoàn Tây Đô hồi tưởng về năm tháng
ở chiến trường gian lao mà anh dũng kiên cường.

 

“Vỡ òa” vì tin mừng chiến thắng

Thật không dễ để phác họa lại một hành trình đầy gian khó và những hy sinh to lớn, nhưng vô cùng vẻ vang, của người lính Bộ đội Cụ Hồ, những chiến sỹ của Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng.

Là người con ưu tú của vùng đất Tây Đô, ngay lần gặp đầu tiên, tôi cảm nhận được sự chân thành và bình dị của Đại tá Võ Tấn Dũng (chú Tư), nguyên Đại đội trưởng kiêm Chính trị viên Đại đội Biệt động 824 - Tiểu đoàn Tây Đô, là người lính tham gia nhiều trận đánh ác liệt ở chiến trường Tây Đô. 44 năm đi qua với bao đổi thay trên khắp mọi miền đất nước, song khí thế của ngày toàn thắng vẫn mãi khắc mãi trong tâm trí của người chiến sĩ cách mạng kiên trung, hỏa cảm.

Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, chàng thanh niên trẻ Võ Tấn Dũng nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc hăng hái lên đường bảo vệ đất nước. Năm 1965, chú Tư học Trường Bổ túc Công nông Tây Đô (huyện Long Mỹ, tỉnh Cần Thơ cũ). Đến năm 1968, nhập ngũ tại Tiểu đoàn Tây Đô. Sau đó, do nhu cầu của cuộc chiến, chú Tư được điều động về Đội Biệt động Thành đội Cần Thơ vào năm 1969.

Nhớ lại ngày giải phóng, những chiến sỹ là người lính Biệt động năm nào vui mừng khôn siết, cảnh “nằm gai nếm mật”, sống – chết như trở bàn tay không còn nữa. Chú Tư nhớ lại, hồi đó lúc 11 giờ 30 phút, ngày 30/4/1975, khi cái radio phát bản tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện lúc ấy trong lòng vui mừng khó tả, không nói nên lời ba chữ “Giải phóng rồi”! Tất cả các đồng đội đứng yên như  “chết lặng”, liết mắt nhìn nhau không nói nên lời bởi cảm xúc dạt dào hân hoan trong niềm vui sướng, những người đồng đội kề vai chiến đấu cứ lần lược ôm nhau rồi khóc, khóc vì vui mừng, khóc vì niềm vui đại thắng.

Cảm giác vui mừng vì được tận mắt chứng kiến ngày giải phóng, được góp một phần nhỏ bé vào công cuộc vĩ đại của dân tộc, giải phóng đất nước đã thật sự đến. Chú Tư kể, đêm hôm đó Cần Thơ có loạt tiếng súng nổ “vang trời” để mừng chiến thắng, để rồi từ đó không còn tiếng súng nữa. Hôm sau, ngày đầu chiến thắng ở đất Tây Đô yên bình lạ thường, người dân phấn khởi đổ xô ra đường đón chào Quân Giải phóng.

Lạ thay, vẫn là cái loa phát thanh như thường nhật thì nay đã được “đổi chủ”. Tuy vậy, cũng chính trong lúc này, lòng chú Tư lại bồn chồn, chợt buồn man mát khi chứng kiến ngày vui đại thắng, bổng chạnh lòng tưởng nhớ về người cha đã hy sinh, người chị bị bắt bỏ tù ở Khám Lớn, người mẹ bị giặc làm khó đành phải ly hương. Những đồng đội, đồng bào yêu nước đã hy sinh máu thịt để hòa bình được lập lại. “Lẽ ra ngày chiến thắng của dân tộc được quây quần bên gia đình, chung niềm vui cùng đồng đội thì hay biết mấy” – Nói đến đây chú Tư ngắt lời và vội vàng lau nước mắt.


Tập ảnh được chú Tư cùng các công sự thực hiện suốt 9 năm
​​​​​​​để lưu giữ lại hình ảnh của những người lính Biệt động Tây Đô.

Nhớ mãi tình đồng đội

Vẫn theo lời kể của chú Tư, lúc ở chiến trường, tuy thiếu thốn trăm bề, hoàn cảnh chiến đấu khắc nghiệt nhưng các anh em sống chết có nhau, được “đa số” đồng bào đùm bọc, chở che. Khi được điều động về Đội Biệt động Thành đội, chú Tư nhận lệnh chiến đấu độc lập đứng vững vùng ven hỗ trợ cho phong trào đấu tranh Chính trị nội ô thành phố (một trong ba vùng chiến lược của Đảng gồm: Vùng đồi núi; vùng nông thôn, đồng bằng và vùng đô thị), những tháng năm cùng đồng đội chiến đấu ngoan cường sẵn sàng mất mát, hy sinh để đối lấy hòa bình vẫn còn nhớ mãi.

Kỷ niệm thời chiến thì có nhiều, những chuyện đói, rét, bệnh tật, phải chiến đấu trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Ấy vậy mà đối với những người lính Biệt động năm nào thì ký ức đẹp nhất chính là những năm tháng được chiến đấu cùng đồng đội nghĩa tình với khát khao được đoàn viên gia đình, thống nhất đất nước.

Bồi hồi xúc động nhớ về những giây phút vinh quang khi cùng đồng đội lập nên những chiến công rồi xúc động nhớ về những người đồng đội đã anh dũng hy sinh. “Hồi còn chiến đấu, đồng đội mỗi người mỗi cảnh, Chú còn nhớ có đồng đội tên là Liệt, do nhớ gia đình nên ý định sẽ về rời khỏi chiến trường. Lúc đó Chú choàng tay vào người đồng đội và nói rằng, “Không lẽ anh bỏ tôi và các đồng đội vậy sao”! Cũng chính vì câu nói, hành động chân thành ấy đã níu giữ một người đồng đội ở lại. Nhưng tiếc thay, người đồng đội năm đó cũng đã anh dũng hy sinh oanh liệt ngay tại chiến trường”, chú Tư xúc động kể.

Đối với những chiến sỹ mãi mãi nằm lại tại chiến trường, họ không có cơ hội để kể lại những ký ức của một thời gian lao mà anh dũng. Thậm chí họ còn chưa được tìm thấy hoặc chỉ là những nấm mồ vô danh. Những người chiến sỹ quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh ấy đi vào hồi ức dân tộc Việt Nam như một bản “Thiên trường ca” không thể nào quên.

Giờ đây, ngay trong cảnh thời bình, chú Tư được sống chan hòa trong tình cảm của người thân, bạn bè nhưng ngay cả trong giấc mơ chú Tư cũng nhớ về đồng đội và ngày giải phóng. Qua đó, mong muốn được sự quan tâm của Đảng, Nhà nước tạo điều kiện để có nơi tưởng niệm các chiến sỹ Biệt động Tây Đô đã về với “đất mẹ”. “Tôi mơ ước làm sao có một căn nhà lưu niệm khắc họa hình ảnh lực lượng Biệt động Cần Thơ để tỏa lòng biết ơn sâu sắc, tri ân những chiến sỹ anh hùng đã mãi mãi nằm xuống trong chiến đấu. Qua đó, để giáo dục cho thế hệ trẻ hôm nay, khơi dậy lòng tự hào, những chiến công vẻ vang của dân tộc”, chú Tư bày tỏ.

44 năm đã qua đi, nhưng những giây phút thiêng liêng của mùa xuân lịch sử vẫn vẹn nguyên trong tâm trí những người lính từng dành cả tuổi xuân góp phần cho nền độc lập, thống nhất đất nước. Đó không chỉ là sự hồi tưởng về chiến thắng vang dội của ý chí, sự quật cường của dân tộc mà còn là sự tri ân với những người đồng đội đã anh dũng hy sinh.

Bài, ảnh: Tâm An

 

117