Truyện ngắn: Đêm nguyệt quế
20:18 - 19/07/2020

(TGCT) Thi thức dậy vào lúc trời đã chập choạng tối. Giấc ngủ đến nhẹ nhàng lúc Thi đang vẩn vơ cùng những trang sách cũ mẹ tặng vào sinh nhật cô tròn đôi mươi. Ðến bây giờ sách đã ngã màu thời gian nhưng mẹ vẫn cẩn thận giữ, như cách mẹ lặng lẽ yêu thương tất cả những gì thuộc về Thi. Có một làn hương rất nhẹ thoảng vào từ ngoài khung cửa sổ. Là hương nguyệt quế mẹ trồng. Những cánh hoa trắng tinh khiết, bé xíu mà ngan ngát hương nồng, quấn quýt quanh nhà Thi. Vậy mà trước kia cô không nhận ra mùi hương ấy, hay đã vô tình lãng quên, đã đánh rơi nhiều thứ khác mà không hề biết? Thi khẽ nén tiếng thở dài.

Gần đây Thi thích nghe nhạc Trịnh. Từ lúc phải ở yên một chỗ, Thi nhận ra cô càng ngày càng giống mẹ. Phải đến những ngày neo mình lại ở một góc bình yên trong căn nhà của mẹ, Thi mới bắt đầu thấy mình giống mẹ, thích hương nguyệt quế, thích nhạc Trịnh, thích ngắm trăng khuya. Nhiều đêm khi ánh trăng sóng sánh tràn qua khung cửa sổ, cô tự hỏi mình có giống một thiên thần do phạm lỗi mà gãy cánh như nhân vật trong cuốn sách cô đang đọc? Tất cả mọi thứ, có phải chỉ là cô đang mơ?

Thi tự nhắc mình phải mạnh mẽ giống mẹ. Trải qua những ngày này, Thi mới nhận ra cả thanh xuân cô đã dành hết cho những chuyến đi xa, những cuộc trốn chạy vô hình, mà đâu biết đằng sau những cuộc trốn chạy vội vã, những lần trở về chóng vánh là bóng mẹ vò võ, đơn độc.

Mùi cá kho thơm lừng phảng phất từ căn bếp dưới nhà. Có lẽ mẹ đã chuẩn bị xong bữa cơm tối. Từng bữa cơm mẹ chu đáo nấu toàn những món Thi thích ăn. Con mèo già có lẽ đang nằm ngủ ngoan ngoãn dưới chiếc chạn gỗ. Tiếng kêu của nó Thi từng rất ghét trong những ngày ngắn ngủi về nhà. Bây giờ thì Thi thấy thương nó quá đỗi, nó đã thay cô ở bên mẹ trong suốt những tháng ngày cô đi xa. Con mèo, khu vườn, giàn mướp, đàn gà… đã thay cô làm mẹ vui khi chỉ loanh quanh một mình trong căn nhà vắng tiếng cười nói, vắng hơi ấm của Thi.

Thi nhắm mắt lại. Cô đã thôi nhớ về khoảnh khắc mọi thứ đảo lộn, tiếng xe cộ ầm ào như sét đánh trong tai nạn ấy. Cô đã không còn cảm thấy tuyệt vọng, đau đớn như những ngày đầu sau khi bác sĩ thông báo cột sống của cô không thể hồi phục. Cô đã không còn chán ghét mọi thứ như lúc chưa thể chấp nhận sự thật và đối diện với chính mình. Nước mắt rồi cũng thay bằng nụ cười. Bây giờ cô yêu tất cả những thanh âm thuộc về mẹ và ngôi nhà nhỏ: tiếng vòi nước chảy róc rách, tiếng cọ rửa, giặt giũ, tiếng quét lá xao xác ngoài sân, tiếng con mèo kêu rối rít lúc mẹ đi chợ về…

Ngoài ngõ có tiếng xôn xao. Sau tiếng cót két phát ra từ cánh cổng nhà, Thi nghe như Vũ đang chào mẹ. Anh đến thăm cô và gửi tặng thêm vài cuốn sách. Những cuốn sách lần trước anh tặng, Thi vẫn chưa kịp đọc hết. Thi nghe như mẹ nói với Vũ rằng cô vẫn đang ngủ, và anh ra về. Mỗi khi nghĩ đến Vũ, lòng Thi lại chùng xuống. Anh đã cứu cô trong vụ tai nạn, bất ngờ bước vào cuộc sống của cô như một phép màu. Dường như có một sợi dây vô hình gắn kết Vũ với hai mẹ con cô. Nếu không có Vũ, Thi đã không thể nhận ra nơi bình yên nhất chính là nơi có mẹ, là căn nhà nhỏ ấm tình thương. Nếu không có Vũ, có lẽ Thi sẽ không bao giờ dám đối mặt và từ bỏ nỗi mặc cảm đã đeo đuổi, lớn dần qua từng ngày, lặng thầm thôi thúc cô trốn chạy mà vô tâm bỏ lại mẹ ở ngôi nhà này. Cha cô sa ngã trong men rượu và cờ bạc sau khi làm ăn thua lỗ. Rồi một ngày người cha mà cô kính trọng ấy, trong cơn say đã lấy mất đời con gái của cô bạn thân mà Thi gắn bó suốt những tháng năm trung học. Sau đó ông vào tù, chỉ còn lại mẹ con Thi với nỗi mặc cảm, dày vò, uất nghẹn cùng đầy rẫy lời lẽ thế gian.

Vũ y hệt một ngọn gió mát thổi qua cuộc đời Thi, xoa dịu và mang đi những nỗi buồn trú ẩn trong cô. Ngọn gió ấy từng lẻ loi lang thang giữa thị trấn nhỏ này. Vũ mồ côi cha mẹ từ năm anh 15 tuổi, bao gió bụi đường đời đã tạc nên một con người mạnh mẽ và thấu hiểu. Thi nhận ra trong ánh mắt của Vũ những bối rối khi anh ở bên cô. Nhưng tóc Thi đang rụng dần và cô biết mình không chỉ có một cột sống mất khả năng hồi phục. Vũ cần một bàn tay khác đủ bền bỉ để nắm tay anh đến hết cuộc đời.

Vũ thường sang đỡ đần mẹ việc nhà cửa và phụ mẹ chăm sóc cho Thi. Cô nhìn hai người và nhận ra cả anh và mẹ đều giống nhau ở sự mạnh mẽ. Mẹ mạnh mẽ chống chọi với tất cả những sóng gió cha đã gây ra, tảo tần cả đời nuôi con, trả nợ cho chồng và gạt bỏ hết bao tiếng đời cay đắng. Vũ cũng mạnh mẽ bước vào đời khi mồ côi cha mẹ, một mình lăn lộn với đủ thứ công việc để vững vàng, kiên cường sống. Hai người đã thay đổi cuộc đời Thi. Cô chịu ơn của cả hai người.

Có những lần Thi xa xót nhận ra dù mẹ có kiên cường đến đâu cũng không thể nào đi ngược lại với quy luật thời gian. Tóc mẹ đã bạc đi nhiều, đôi bàn tay gầy hằn những đường gân mưa nắng. Cả tuổi trẻ của mình Thi đã xa mẹ, vậy mà khi về bên mẹ cô lại chỉ làm mẹ thêm vất vả. Ðôi khi thấy Vũ tới lui phụ mẹ, Thi thấy thật an lòng. Cô chợt nghĩ, biết đâu ngày mai cô về với cỏ… thì liệu Vũ có đồng ý thay Thi làm con của mẹ.

Bây giờ đang là mùa hè nhưng ở thị trấn nhỏ của Thi dường như mưa nhiều hơn nắng. Mưa không kéo dài lâu, nhưng sau cơn mưa thời tiết thường lành lạnh. Thi đã đan gần xong chiếc áo len để dành tặng mẹ. Thi chỉ sợ rằng mình không đợi kịp đến mùa đông.

***

Thi nhìn sâu vào mắt Vũ, trong một buổi chiều cả hai ngồi bên song cửa, nhìn thời gian trôi chầm chậm. Hương nguyệt quế phảng phất mơ màng. Thi không thể lý giải được lòng mình lúc này, chỉ thấy như một mặt hồ lắng dịu yên ả, tất cả sóng gió đã qua và cô chỉ muốn hết lòng yêu thương, tha thứ cho cuộc đời. Ánh mắt nồng ấm và bao dung của Vũ ngay tại khoảnh khắc này, cô sẽ không thể nào quên. Ánh mắt biết nói lên mọi thứ thuộc về anh. Ánh mắt khiến Thi yên lòng. Cô khẽ thì thầm với Vũ: Cảm ơn anh vì tất cả! Vũ không trả lời, chỉ mỉm cười rồi dịu dàng nắm lấy tay Thi. Tay Vũ ấm quá, Thi hướng mắt ra khung cửa sổ nơi có những bông nguyệt quế trắng ngần, mảnh mai mà tỏa hương vương vấn. Cô nhắm mắt lại và khẽ hát cho Vũ nghe. Những lời nhạc Trịnh thổn thức vang lên trong căn phòng ấm áp...

Ðêm nay trăng sáng quá. Ánh trăng bàng bạc rót vào phòng Thi, mơn man khắp không gian. Mọi thứ chìm trong yên tĩnh và thời gian trôi chậm rãi êm đềm. Thi đã không còn nghe tiếng mẹ trở mình ở phòng bên, có lẽ mẹ đã ngủ. Chưa bao giờ Thi thấy thương mẹ như lúc này. Chưa bao giờ cô thấy lòng mình nhẹ nhàng và thanh thản như thế. Quá khứ đã khép lại bằng nụ cười tha thứ. Mọi vết thương rồi cũng đã được lành lặn. Chiếc áo len Thi đan cho mẹ đặt ngay ngắn trên bàn, cạnh lọ hoa thạch thảo. Thi chợt mỉm cười khi nghĩ mẹ sẽ khoác nó lên mình và tảo tần nấu nướng, vun vén cho ngôi nhà ấm cúng bình dị. Ngày mai, Vũ sẽ qua cùng mẹ bón phân cho khu vườn rau xanh tươi tốt. Thể nào anh cũng mang vài món quà nhỏ tặng Thi.

Ðêm thật sâu. Hương nguyệt quế loang vào lòng đêm thanh vắng. Thi chợt nghĩ về đơn đăng ký hiến tặng giác mạc mà Vũ đã giúp cô làm hồi tháng trước. Ðôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Rồi sẽ có một người mang một phần tâm hồn của cô để ngắm nhìn thế giới tuyệt đẹp ngoài kia, để trao cho những người thân yêu của họ ánh nhìn yêu thương ấm áp.

Ðêm chòng chành như thể một giấc mơ…

Trần Văn Thiên
Theo Báo Cần Thơ

25